Giang Nguyên nhún vai, mỉm cười nói:
- Nếu Thiên y sư Chu không cam lòng, cứ để ông ấy chọn. Dù sao hôm nay vẫn còn sớm, tôi sẽ bồi ông ấy chơi từ từ.
Mọi người thấy Giang Nguyên vẫn rất bình tĩnh, lại nghe giọng điệu tự tin như thế, rồi nhìn Chu Thế Dương tái mặt đứng một bên, không nhịn được mà cười thầm. Nếu Giang Nguyên đã đồng ý, tất nhiên không ai phản đối cả.
- Ngọn này, ngọn ngọn này, ngọn này luôn.
Chu Thế Dương cầm máy tính bảng trong tay, sau đó dùng sức chỉ vào mấy điểm trên màn hình, tức giận nói:
- Cả ngọn này nữa.
- Được, để tôi đưa các vị Ủy viên đi.
Đoàn người lại bò qua một ngọn núi, sau đó đứng trước một ngọn núi khác. Đứng dưới chân núi, mọi người nghe người phụ trách giới thiệu:
- Ngọn dược sơn này đã được hái qua một lần vào một tuần trước.
Giang Nguyên đứng dưới chân núi, ngẩng đầu lên nhìn ngọn núi, nhẹ thở dài, sau đó nói với người phụ trách:
- Bảo trực thăng đến đây.
- Vâng.
Người phụ trách vội vàng cầm điện thoại gọi đến một chiếc trực thăng.
Nhìn chiếc trực thăng trôi lơ lửng giữa không trung, Giang Nguyên thuận tay cầm mấy thanh lao cắm trên lưng, sau đó đưa tay nắm lấy sợi dây thừng mà trực thăng quăng xuống, rồi ra lệnh cho trực thăng đem hắn lên giữa không trung.
Mọi người nhìn thấy Giang Nguyên một tay nắm dây thừng, sau đó bay lên giữa không trung, cách mặt đất bảy tám chục thước, mặc cho chiếc trực thăng chở hắn chậm rãi vòng quanh ngọn núi, ai nấy cũng mỉm cười, không biết lần này Giang Nguyên có thể tìm ra được dược liệu gì.
Dù sao mọi người cũng đã nhìn thấy bản lãnh của hắn. Mặc dù ngọn núi này đã được hái qua, nhưng dựa theo tình huống vừa rồi, nếu Giang Nguyên muốn tìm được một số dược liệu, tất nhiên sẽ không thành vấn đề. Chẳng qua là được bao nhiêu mà thôi.
Chỉ có Chu Thế Dương là sắc mặt âm trầm nhìn Giang Nguyên giữa không trung, phỏng đoán lúc này đang âm thầm nguyền rủa hắn rơi từ trên trời xuống.
Chỉ thấy Giang Nguyên vòng ở trên không trung nửa vòng, cũng không thấy hắn có bất kỳ động tác nào, mọi người lại nhịn không được bắt đầu kinh nghi. Vừa nãy, Giang Nguyên chỉ nhìn phía đồi đối diện mấy lần, lập tức đã tìm ra được bốn loại dược liệu trung phẩm, bây giờ vòng vo cả nửa vòng, nhưng một chút động tĩnh cũng không có.
Nhìn tình huống bên này của Giang Nguyên, sắc mặt âm trầm của Chu Thế Dương bên kia rốt cuộc cũng đã tốt hơn, thậm chí ánh mắt còn mơ hồ lộ ra vẻ đắc ý, nhịn không được mà hừ một tiếng, nói:
- Xem ra, tiểu tử này vừa rồi nếu không phải có người giúp hắn ăn gian thì cũng chỉ là vận khí tốt.
Nghe xong, mọi người lại lườm ông một cái, cũng không nói tiếng nào. Đối với kỹ năng chuyên giễu cợt Giang Nguyên của Chu Thế Dương, bọn họ nhìn mãi cũng thành quen.
Dù sao mọi người đều không cảm thấy có chuyện như vậy. Nếu có, Giang Nguyên sẽ để mặc cho Chu Thế Dương tìm một nơi khác để hái mà không một chút phản đối sao?
Người duy nhất ung dung vào lúc này chính là Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu. Hai cô gái nheo mắt, mỉm cười nhìn Giang Nguyên bay tới bay lui giữa không trung, một chút cũng không lo lắng, hoàn toàn tin tưởng vào hắn.
Khi Tiểu Bảo nhìn thấy Giang Nguyên chỉ là một bóng người, thỉnh thoảng bật cười, nói:
- Ba thật lợi hại, còn có thể bay. Sau này, con nhất định phải giống ba.
- Ừm, Tiểu Bảo thông minh nhất, sau này nhất định cũng sẽ giống ba của con.
Diêu Nhất Minh đang ôm Tiểu Bảo vừa chơi với cậu, nhưng cũng vừa lo lắng nhìn Giang Nguyên, rất sợ hắn không tìm được dược liệu, phiền phức sẽ rất lớn.
Sau khi chiếc trực thăng chở Giang Nguyên bay nửa vòng, bắt đầu chuyển sang bên phải, sau đó vòng từ lưng núi vòng trở lại, xuất hiện trong tầm mắt của mọi người. Tất cả những người bên dưới đều cầm ống nhòm hướng lên Giang Nguyên, chỉ thấy trên lưng Giang Nguyên vẫn cắm bốn thanh giáo, không cây nào mất đi.
Lúc này mọi người bắt đầu có chút kinh nghi, chẳng lẽ lần này Giang Nguyên không tìm được dược liệu sao? Dựa theo tình huống vừa nãy thì không phải chứ?
Gương mặt Chu Thế Dương bắt đầu lộ ra nụ cười, nhìn Giang Nguyên giữa không trung, ánh mắt tràn đầy âm hàn và đắc ý.
Trong lúc mọi người đang nghi ngờ, Giang Nguyên rốt cuộc cũng đã có cử động, rút một cây giáo từ sau lưng, ném đến một hướng nào đó.